Saturday, 5 December 2015

.

Ghét nhất cảm giác như bây giờ
Cô đơn tới mức cảm giác như mình chẳng còn ai cả
Người yêu nằm cạnh cũng không đem lại gì
Bạn bè ai cũng mỗi người một việc, mỗi người một mối lo, bố mẹ cũng trăm tỉ việc, cảm thấy mình thừa thãi
Lo lắng cho người ta nhưng người ta có nhận đâu... nửa thấy giận nửa thấy buồn
Không muốn nói chuyện với ai cả vì có vẻ không ai hứng thú
Có phải là đã mất tất cả rồi không?
Do bản thân mình hay do người ta không đủ để mình có thể mở lòng? Muốn khóc và kể về những gì mình đang phải trải qua nhưng chẳng thể tìm được động lực để bắt đầu
Khó khăn thế nào có ai hiểu được không?
Muốn được ở một mình nhưng sợ rằng nếu ở một mình thì sẽ chết mất...
Vì sao mọi thứ bỗng nhiên trở nên khó khăn như vậy?
Cứ tưởng rằng mình đã có mọi thứ mình cần rồi nhưng hóa ra mình vẫn trắng tay như vậy thôi!
Là do bản thân... phải không?
Chẳng còn gì cũng chẳng còn ai cả... chẳng thể tự cười vào mặt mình nữa
Bất lực lắm... chỉ biết khóc và khóc thôi!
Ghét cảm thấy yếu đuối, ghét sự yếu đuối đằng sau vỏ bọc mạnh mẽ của mình...

No comments:

Post a Comment

Note: only a member of this blog may post a comment.